Cứ hết tiền là nghĩ đến chuyện cầm đồ và
đây không còn là “đặc quyền” của cánh nam sinh vì nữ sinh vào hiệu cầm đồ cũng
“chuyên nghiệp” chẳng kém! Cứ hết tiền là nghĩ đến chuyện cầm đồ và đây không
còn là “đặc quyền” của cánh nam sinh vì nữ sinh vào hiệu cầm đồ cũng “chuyên
nghiệp” chẳng kém!
Gi gỉ gì gi, cái gì cũng ... cắm!
Xe máy, xe đạp, giấy tờ tùy thân, đồ dùng học
tập, đồ dùng sinh hoạt v.v.. đều là những thứ sinh viên đem đến hiệu cầm đồ.
Đến chiếc máy vi tính thiết thân nhất với sinh viên thì lại là thứ bị sinh viên
đem đi cắm nhiều nhất!
Cho nên, không lạ gì khi trong kho chứa đồ của
các hiệu cầm đồ, CPU máy vi tính chồng lên nhau mấy hàng cao ngất, xe đạp chất
lên tận nóc nhà, xe máy biển số quay vào trong dựng kín cả lối đi. Anh Nguyễn
Quang Lộc, chủ một hiệu cầm đồ thuộc loại lâu năm và lớn nhất trên đường Láng
cho biết: “Cái đống này được “thay máu” liên tục mà còn nhiều đến mức này đấy!
Anh chỉ cho cắm từ 3 đến 10 ngày là cùng. Khách quen thì được gia hạn lâu
hơn một chút”.
Câu chuyện chưa dứt thì một SV trường Giao
thông Vận tải bước vào, sốt sắng hỏi: “Ở đây có cầm USB không anh?”. “Ở đây cái
gì chả cầm”. Nói rồi anh Lộc cầm cái USB 4G hãng Thinkpad, phát giá: “Cái này
còn mới, giá hữu nghị là 50.000 đồng”. “Sao ít thế anh? Liệu có được 100.000
đồng không?”. Cái lắc đầu của anh Lộc dập tan hi vọng mong manh của cậu sinh
viên nghèo. Thấy cậu lầm lũi bước ra cửa, anh Lộc nháy mắt với tôi: “Thế nào nó
cũng tìm thêm được cái gì đó đến cắm!”
Quả không sai, chừng nửa tiếng sau, cậu chàng
này lại xuất hiện với 1 cái USB nữa. 2 cái USB được cầm 100.000 đồng, đúng số
tiền cậu đang cần. Chủ hiệu cầm đồ tỏ ra thành thuộc khách hàng: Thằng này nó
thiếu 100.000 đồng tiền nhà. 3 đêm nay rồi không dám mò về vì sợ nhìn mặt bà
chủ nhà. Nó phải ngủ nhờ nhà bạn. Không vay mượn ai được, đành đi cắm đồ để tối
còn có chỗ mà nương thân”.
Cậu sinh viên này vừa ra được một lúc thì có
một cậu sinh viên trường Luật là “khách quen” đến xin “cổn con xe” của
mình (cắm xe, tiếng lóng của dân cầm đồ)”. Anh Lộc xua tay: “Xin lỗi chú,
anh chỉ nhận điện thoại, dây chuyền, đồng hồ đeo tay,... còn xe cộ thì không
thể tải được nữa, chật quá rồi, mà anh cũng sắp hết vốn rồi!”.
Chủ hiệu cầm đồ Nguyễn Quang Lộc kể tiếp: “Có
một sinh viên trường Thương Mại ăn mì tôm suốt cả tuần liền, ruột xót
quá, nó bèn mang cái xe đạp cà tàng đi cắm với giá ... 20.000 đồng lấy tiền ăn
bữa tối".
Làm nghề này được gần chục năm, anh nhớ nhất
trường hợp cậu sinh viên trường Luật, cứ trung bình 1 tuần cắm 1 lần: “Tiền bố
mẹ cho từ đầu tháng, nó nướng một phát vào lô rồi “treo niêu” cả tháng. Không
cầm đồ thì lấy gì mà sống?”. Theo anh Lộc, hiệu cầm đồ “vào mùa” ở những thời
điểm như sắp kết thúc học kì, mùa bóng đá, Tết nhất nhậu nhẹt vui chơi nhiều và
đối tượng đến cầm đồ đông nhất chính là sinh viên.
Vì thế, các hiệu cầm đồ mọc lên như nấm sau
mưa và ăn nên làm ra thấy rõ. Xung quanh các trường học, KTX, hiệu cầm đồ nhan
nhản, nhất là ở khu vực nào có nhiều sinh viên nam thì hiệu cầm đồ càng nhiều.
Cũng từ đây, các “đại bản doanh” cầm đồ của sinh viên được hình thành. Có thể
kể đến một vài địa điểm nổi bật như đường Láng, phố “cầm đồ” Đặng Dung, khu
Bạch Mai, Cổ Nhuế, Phùng Khoang, Lương Thế Vinh.
Sinh viên con nhà giàu ở tỉnh lẻ lên Hà Nội
học thì chuyện cầm đồ như cơm bữa là đương nhiên. Sinh viên có gia đình ở ngay
Hà Nội thì đành “mượn tạm” xe cộ, đồ dùng của bạn bè để mang đi cắm, rồi chuyển
đồ của mình qua cho bạn sử dụng, khi nào bố mẹ hỏi đến vẫn có “hàng” trưng ra
ngay! Chiếc xe Exciter biển 16 nằm trong hiệu cầm đồ của anh Lộc là một ví dụ.
Chủ của nó là cậu sinh viên trường ĐHQGHN, nhà ở ngay khu cảng Cát Bi giàu có ở
Hải Phòng. Tiền bố mẹ cho nhiều nhưng vì lô đề, ăn chơi ở vũ trường nên cái xe
cứ bị rút ra rồi lại cắm vào bao lần, rồi bây giờ vẫn ngoan ngoãn nằm trong
kho. “Nếu bố mẹ nó có hỏi đến, chúng nó bảo mất rồi thì cũng phải chịu!”, anh
Lộc nói.
Trần Văn Việt, SV ĐH Bách Khoa phân trần:
“Tháng nào mình cũng hết tiền sớm. Bố mẹ cho 800.000 đồng. Mất 300.000 đồng
tiền thuê nhà, 500.000 đồng còn lại phải chi bao nhiêu khoản như đi lại, tài
liệu học hành, ăn uống... Có là thiên tài toán học cũng không thế chia chi ly
cho đủ được! Nếu bố mẹ không kịp gửi tiền lên hoặc chưa kịp làm ra để mà gửi
thì phải đến hiệu cầm đồ thôi. Dù sao thì cũng phải sống mà đã sống thì không
thể không tiêu, học không thể không tốn kém, đến kì thi mà chưa đóng học phí,
đố đứa nào ngồi im một chỗ?”, .
Việt đã 3 lần ôm máy tính đi cắm mà vẫn hồ
hởi: “Mình may vẫn còn có đồ mà cắm, chứ có đứa bạn mình còn không có gì để mà
cắm! Đợi bố mẹ ở quê gửi tiền lên là mình sẽ rút máy ra ngay”! Việt cho
biết thêm: “Ngay trong lớp học của mình, có đứa nợ đến 20 triệu đồng vì đánh
lô. Nó cầm hết cả xe máy, điện thoại rồi mà vẫn chưa đủ. Bí quá, nó lừa cả bạn
học, nói là mượn xe đi có việc rồi mang xe đi cắm. May mà hôm sau nó được con
lô, nó chuộc con xe của bạn ra, còn đồ của nó vẫn đóng khố nằm trong kho”.
Cầm
đồ giá rẻ như bèo nhưng lãi thì “cắt cổ”
Hầu như giá cả khi cầm đồ đều do chủ hiệu cầm
đồ định ra, sinh viên gần như không mặc cả gì được. Chiếc máy tính của Việt
mang đi cắm được 1,5 triệu đồng, mức lãi là 9.000đồng/ngày. Thông thường, mấy
món đồ có giá dưới 200.000 đồng thường bị sinh viên “bỏ quên” luôn ở hiệu cầm
đồ. Chỉ có cái gì đáng giá, như máy tính chẳng hạn, thì họ mới phải tìm cách
chuộc lại.
Anh Lộc nói: “Đối với giấy tờ tùy thân của
sinh viên khối Quân sự, An ninh thì có giá cao vì sống chết gì thì các sinh
viên này cũng phải quay lại lấy. Thông thường, anh có thể trả cho một thẻ học
viên sĩ quan đến 3 triệu đồng, gấp 10-15 lần các loại giấy tờ khác”.
Theo thời giá chung hiện nay, nếu mức tiền cầm
dưới 1 triệu đồng thì lãi suất sẽ là 5.000đồng/1 ngày. Nếu cầm trên 1 triệu
đồng mức lãi sẽ lũy tiến thành 10.000đồng/triệu/ngày.
Ở khu vực đường Sông Nhuệ, ngay gần ĐH Mỏ -
Địa chất và Học viện Tài chính. Số nhà 153, không treo biển, nhưng sinh viên
đến “thăm hỏi” khá đông. Bà chủ nhà này cho sinh viên cầm đồ, vay tiền với mức
lãi là 10.000đồng/triệu/ngày. Thủ tục khá đơn giản: Xuất trình thẻ sinh viên,
sau khi xem xong thẻ bà chủ sẽ rà soát trong danh sách của mình xem sinh viên
này đang ở trạng thái nào: Dừng học, tăng ca hay bình thường? Nếu bị dừng học
hoặc tăng ca, bà sẽ lấy cả địa chỉ trên Chứng minh thư nhân dân rồi mới cho vay
hoặc chấp nhận cầm cố.
Khu vực phía sau trường ĐH Kinh tế Quốc dân,
mức lãi còn “khủng” hơn: 12.000 đồng/triệu/ngày. Thời gian cầm rất thoải mái vì
với mức lãi cắt cổ như thế nếu không phải đã đến bước đường cùng thì chẳng ai
tới làm gì.
Nữ
sinh đến hiệu cầm đồ, có sao?
Suốt một buổi chiều ngồi ở hiệu cầm đồ của anh
Nguyễn Quang Lộc, cuối cùng cũng “bắt” được hai cô gái xinh đẹp đến cầm đồ. Cô
gái đầu tiên, khi đưa chứng minh thư, biết quê cô ở Phú Thọ, hỏi học ở đâu, cô
thật thà: trường Mở.
Cô mang Laptop vào cắm. Hình như là lần đầu đi
cắm, nên cô hơi ngượng ngập. Mặt cúi hơi thấp, mắt không dám nhìn thẳng, miệng
thanh minh như thể đã làm gì sai trái: “Bạn trai em bảo em mượn tiền hộ để làm
ăn vì thiếu vốn, 2 tháng sau sẽ trả lại. Nhưng bây giờ, nó cao chạy xa bay rồi,
nó bắt em gánh nợ 5 triệu đồng. Em không còn cách nào khác!”. Cả chủ lẫn khách
đều không bàn bạc gì nhiều ...
2 tiếng sau, một kiều nữ nữa bước vào. Cô nàng
này trông sexy, bốc lửa, và có vẻ bất cần đời. Cô chìa cái dây chuyền vàng của
mình ra trước mặt anh Lộc, rồi chẳng cần anh hỏi, nói luôn: “Tối nay em không
có tiền nhậu mà trót hẹn với đám “ma cà rồng” rồi! Anh đưa em triệu rưỡi. Tuần
sau em lấy”. Khi thấy tôi nhìn chằm chằm, cô hất hàm hỏi: “Lạ lắm hay sao mà
phải nhìn?!” Rồi sau khi làm thủ tục, cô nhanh nhẹn biến mất.
Anh Lộc ngao ngán: “Lần đầu có đứa con gái vào
cầm đồ, anh tưởng nó đùa anh. Hóa ra, nó cầm thật. Lần đó, nó cắm một cái máy
ảnh Sony khá đẹp. Anh cũng hơi choáng. Càng về sau, các em nữ sinh vào cắm càng
nhiều. Cái thời buổi đến lạ!”.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét